Ở đây không có thứ bạn cần.
Statistics
We looked inside some of the posts by vitaminnhie and here's what we found interesting.
Inside last 20 posts
Time between posts
1127434.2
Number of posts by type
Photo
0
Video
0
Audio
0
Text
0
Chat
0
Answer
0
Link
0
Quote
0
Explore Tagged Posts
vitaminnhie · a month ago
Text
Học cách để làm người bình thản
từ niềm vui cho đến nỗi đau này..
3 notes · View notes
vitaminnhie · 2 months ago
Text
Rõ là đang buồn ngủ dã man
Tự dưng tỉnh ngủ 1 cách rất tỉnh táo 🤣
Tự làm thì tự chịu trách ai giờ
1 note · View note
vitaminnhie · 2 months ago
Text
Mình bình thản như vậy, không khóc, không cười, không náo loạn. Bình ổn một mình bước đi đều đặn mỗi ngày, cũng không từ bỏ mục đích, cũng không tự mình cắt li với xã hội bên ngoài. Đôi lúc mình tự hỏi, cảm xúc thật nhất của mình đang ở đâu?
1 note · View note
vitaminnhie · 2 months ago
Text
Cuối cùng bạn vẫn phải bước đi một mình với tất cả lòng can đảm.
0 notes
vitaminnhie · 3 months ago
Text
Mình không biết, mình phải chịu đựng đến bao giờ.
1 note · View note
vitaminnhie · 3 months ago
Text
Cho dù mệt mỏi như thế nào, bản thân mình cũng đâu dám nghỉ ngơi, chưa từng dám 1 lần nghỉ ngơi cho mình. Cố gắng cắm đầu chạy, không dám nhìn lại cũng không dám nhìn thứ gì nữa. Khi mà mọi điểm tựa đều mất.
1 note · View note
vitaminnhie · 5 months ago
Text
Tumblr media
Mong em sẽ lại bình an.
2 notes · View notes
vitaminnhie · 6 months ago
Photo
Tumblr media
“Yêu một ai đó phải biết lúc nào nên nắm lấy và khi nào cần buông tay. Không phải chỉ để người ấy hạnh phúc mà còn để giữ lấy tự trọng của chính mình.”
615 notes · View notes
vitaminnhie · 6 months ago
Text
"Trong cuộc đời mỗi con người sẽ có ba lần trưởng thành.
Lần 1 là khi phát hiện bản thân không phải là trung tâm của vũ trụ;
Lần 2 là khi phát hiện cho dù có nỗ lực đến thế nào đi chăng nữa, thì vẫn có một số chuyện khiến bản thân bất lực;
Lần 3 là khi biết có một số chuyện có thể là bản thân bất lực, nhưng vẫn phải dốc sức đi giành lấy"
- sưu tầm -
1 note · View note
vitaminnhie · 6 months ago
Text
Nếu hỏi mình sinh nhật là gì.
Mình cũng không nghĩ ra nữa. Trong đầu mình ấn tượng được vài lần.
- Nhớ năm đó lớp 3, được nhiều bạn quý mến. Hôm đó biết sinh nhật mình, các bạn lội bộ đi bộ gần 2 cây số xuống nhà mình. Vừa đi dọc đường, vừa rủ thêm người này người kia, đi dọc đường còn bức hoa dại xún tặng mình nữa chứ. Mình nằm nhà ngủ nướng, lúc đó các bạn xún, mình thì ngơ ngác, kh biết gì, các bạn cứ tặng hoa dại, vừa bị gọi dậy xong bắt đi đánh răng, rồi mấy bạn góp tiền lại. Đi mua nến mua bánh snack, còn có khoai, mít sấy, gì nữa mình hem nhớ. Chỉ nhớ lúc mình đánh răng mấy bạn hỏi, sao đánh răng kì v, thiệt ra răng sún nên xấu hổ kh dám phe ra. Rồi ăn xong mấy bạn dắt đi xuống suối lội nước, thích ơi là thích. Nhưng tiếc là làm rớt mất ông già noel mà mình thích nhất. Rồi mẹ đi làm về, lấy xe chở mấy bạn về hết. Hết chuyện lớp 3.
- Chuyện lớp 6. Được anh rể dắt đi câu, mua bánh kem, nấu đồ ăn đãi bạn bè sinh nhật. Thật ra anh dặn mời bạn lại ăn. Đến lúc 3h chiều vẫn luôn miệng hỏi và chắc chắn là bản thân kh bị lừa. Và cực kì vui vì được anh rể nấu đồ ăn cho đãi bạn, kh nuốt lời luôn. Lần đầu tiên trong đời được có bánh kem của riêng mình, được thổi nến, được tổ chức sinh nhật như bạn bè. Xong mẹ đi làm về, đuổi về hết hihi.
- Lớp 9, bị tẩy chay, nhưng vì trước có tặgg quà cho vài bạn nên được tặng lại, rồi mọi người chạy đi hết, không có tình cảm chỉ là lời sáo rỗng.
- Lớp 12, lần đầu tiên tự mua bánh kem, tự mời bạn bè đi ăn.
- Roài những lần sau đó, mình tự ôm nỗi đau, tự trải qua, tự cô đơn, tự buồn bã. Nhưng năm nào cũng rửa mặt bằng nước mắt thì chắc có thật.
- Nhớ 1 lần hôm đó là sinh nhật, mẹ khó chịu chuyện gì đó, xong bị mẹ la, nguyên tối nằm úp mền nằm khóc.
Mình không nhớ mình trách mẹ bao nhiêu lần, giận mẹ ra sao, dỗi mẹ như thế nào, vì luôn luôn làm lơ với mơ ước bé nhỏ của mình. Luôn luôn chửi đáh, trút giận lên người mình mỗi khi có chuyện buồn bực. Có lẽ tổn thương trong vô số lần tổn thương đó thì con vẫn sẽ yêu mẹ và yêu mẹ nhiều.
Nhưng mà cho dù bất hạnh, tủi hờn, giận dỗi, tự oán trách bản thân như thế nào.
Thì ở tuổi 23 này, cũng đủ trưởng thành, tự sống tích cực, đào thải tiêu cực, trưởng thành và phát triên bản thân nhiều và nhiều hơn nữa. Mọi lỗi lầm xưa bé, mọi suy nghĩ tuổi hờn, mọi suy nghĩ trách ng này, giận người kia, cho dù mẹ có vô số lần làm tổn thuơg mình thì mình đã đủ tuổi nhìn nhận vấn đề và khiến bản thân mình tốt hơn rồi.
Chúc mừng em, tuổi 23 rực rỡ. Thành công, biết hài lòng, kiên cường và phấn đấu thành phiên bản hoàn hảo nhất của bản thân nhé!
Yêu và thương em nhiều!!.
06.01.2021
1 note · View note
vitaminnhie · 6 months ago
Text
Tumblr media
Hihi. Lời chúc sinh nhật sớm nhất mình nhận được.
♥️
06.01.2021
1 note · View note
vitaminnhie · 6 months ago
Text
Bỗng dưng nhớ Cỏ...
nhớ chùm hoa sử quân tử đỏ rực trước nắng sáng
một vài bông hồng bạch trà
một bông hoa hồng tera
mùi hương sả thoang thoảng của tiệm thời Thanh Xuân
Lúc mình nhớ thì chắc đã là chuyện gần 1 năm trước rồi.
À còn một bé mèo mình đã quên tên rồi.
0 notes
vitaminnhie · 6 months ago
Photo
Tumblr media
Tumblr media
Twin Peaks (1990-1991)
90K notes · View notes
vitaminnhie · 7 months ago
Text
“đứng chờ đèn đỏ giữa ngã tư của thị trấn lại trông thấy bóng hình cũ đi ngược lối.
cảm giác thổn thức lại tìm về như ngày cuối quay lưng đi giấu những điều chưa được nói.”
0 notes
vitaminnhie · 8 months ago
Text
“Tháng mười hai
Em nằm trong chăn
Nhìn mùa đông đi qua cửa
Ngoài ban công có mưa
Chúng ta nói sẽ không trở về ngày hôm qua nữa.”
0 notes
vitaminnhie · 8 months ago
Text
Tumblr media
em đã thôi đi tìm hạnh phúc chưa
ngày đông lạnh đâu còn mặt trời nữa
cơn mưa tới bầu trời chia nửa
nửa đi tìm, nửa lặng lẽ quên…
- Neih
73 notes · View notes
vitaminnhie · 9 months ago
Text
Tumblr media
1 note · View note
vitaminnhie · 9 months ago
Text
Nằm nghiêng mà cũng có cảm giác cả thế giới đang quay 🤣
1 note · View note
vitaminnhie · 10 months ago
Text
Tumblr media
Lần đầu trong vô số các lần đâu :)))
1 note · View note
vitaminnhie · 10 months ago
Photo
Tumblr media
Có một đoạn tuổi trẻ, tôi đã từng vắt kiệt sức lực và niềm tin để yêu người …
Đã từng thay đổi cả lộ trình phía trước, chỉ để cùng người bước chung một hướng đi.  Đã từng vì người mà rơi không biết bao nhiêu là nước mắt.  Đã từng có những đêm thức trắng, chỉ để chờ người trở về nhà. Đã từng vì người mà thứ tha…  Đã từng vì người muốn chia xa mà cắn răng, cúi đầu chấp nhận câu từ biệt.
Người không biết.
Tiếc là, người không biết…
1K notes · View notes